<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Đông Phương Cổ Truyền &#187; Góp nhặt cát đá</title>
	<atom:link href="https://dongphuongcotruyen.edu.vn/category/gop-nhat-cat-da/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://dongphuongcotruyen.edu.vn</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Sun, 27 Mar 2022 02:08:40 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=4.2.38</generator>
	<item>
		<title>Thời Khắc Quan Trọng Nhất Của Cuộc Đời Là Lúc Nào?</title>
		<link>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/thoi-khac-quan-tro%cc%a3ng-nhat-cu%cc%89a-cuo%cc%a3c-doi-la-luc-nao/</link>
		<comments>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/thoi-khac-quan-tro%cc%a3ng-nhat-cu%cc%89a-cuo%cc%a3c-doi-la-luc-nao/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 13 Oct 2017 04:52:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[L.Y. Phan Cao Bình]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Góp nhặt cát đá]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dongphuongcotruyen.edu.vn/?p=3262</guid>
		<description><![CDATA[Có một vị vua nọ gặp nhiều khó khăn trong việc quản lý triều đình. Một hôm vua nghĩ rằng, &#8230;]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<h3 class="short_intro txt_666" style="text-align: justify;"><strong>Có một vị vua nọ gặp nhiều khó khăn trong việc quản lý triều đình. Một hôm vua nghĩ rằng, giá mà trả lời được ba câu hỏi quan trọng nhất này thì công việc sẽ dễ dàng hơn biết mấy.</strong></h3>
<div id="content-subject-detail" class="fck_detail width_common block_ads_connect">
<h4 class="Normal">Từ đó mình có thể tránh được thất bại không đáng có.</h4>
<h4 class="Normal">Ba câu hỏi quan trọng ấy lần lượt là:</h4>
<h4 class="Normal">1. Chuyện quan trọng nhất trong cuộc đời là gì?</h4>
<h4 class="Normal">2. Người quan trọng nhất trong cuộc đời là ai?</h4>
<h4 class="Normal">3. Thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời là lúc nào?</h4>
<h4 class="Normal">Nhà vua hạ lệnh dán cáo thị trên dưới khắp cả nước: Nếu có người có thể trả lời được mấy câu hỏi trên, sẽ được trọng thưởng.</h4>
<h4 class="Normal">Không ít người xem xong cáo thị đều tranh nhau kéo đến hoàng cung, đáp án của mỗi người đều không giống nhau.</h4>
<h3 class="Normal"><b><ins>Với câu hỏi thứ nhất:</ins></b></h3>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Có người khuyên nhà vua hãy chế định ra một thời gian biểu tường tận. Đem những chuyện nên phải làm vào hàng giờ, hàng ngày, hàng tháng, hàng năm đều quy hoạch tốt, sau đó làm theo thời gian biểu. Chỉ có như vậy, nhà vua mới có thể làm tốt mọi việc vào thời gian cụ thể.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Có người cho rằng, không nên lên kế hoạch mọi chuyện quan trọng trước. Nhà vua hãy gác những trò tiêu khiển vô vị sang một bên, bảo trì quan tâm coi trọng đối với mỗi một việc, như vậy mới có thể biết được nên phải làm gì vào lúc nào.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Có người kiên trì nói, nhà vua chỉ có thể dựa vào bản thân, bởi không phải chuyện gì cũng đều có thể dự kiến trước cũng như năng lực quyết định lúc nào nên phải làm gì. Điều mà nhà vua thật sự cần phải làm là thiết lập một nhóm người đa mưu túc trí, và hành sự dựa theo lời khuyên của họ.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Có người lại nói, có những chuyện cần phải quyết định ngay lập tức, không có thời gian chờ mọi người thương lượng. Nhưng còn nếu muốn biết trước chuyện gì sẽ xảy ra, thì cần phải trưng cầu ý kiến của thuật sĩ và các nhà tiên tri.</h4>
<h3 class="Normal"><b><ins>Với câu hỏi thứ hai:</ins></b></h3>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Có người nói nhà vua cần phải hoàn toàn tín nhiệm bề tôi. Có người cho rằng nên tin cậy vào hiền nhân và lời dạy của các bậc thánh hiền. Còn có người tiến cử bác sĩ với nhà vua. Cũng có người đề nghị nhà vua hãy tin tưởng vào tướng sĩ.</h4>
<h3 class="Normal"><b><ins>Với câu hỏi thứ ba:</ins></b></h3>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Đáp án cho câu hỏi thứ ba cũng khiến mọi người bàn tán xôn xao. Có người nói khoa học là sự nghiệp quan trọng nhất. Còn những người khác thì kiên trì nói là tôn giáo. Còn có người chủ trương quan trọng nhất là xây dựng củng cố quân đội.</h4>
<p>&nbsp;</p>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Nhưng nhà vua đều không hài lòng với tất cả câu trả lời, một xu tiền thưởng cũng không cho.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Sau nhiều đêm suy nghĩ, vua quyết định đi bái kiến một vị ẩn sĩ sống trên núi. Nghe nói vị ẩn sĩ đó là một trí giả nổi tiếng. Nhà vua mong rằng có thể tìm được vị ẩn sĩ hỏi ông ta ba câu hỏi đó.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Nhà vua biết ẩn sĩ đó trước nay chưa hề xuống núi, hơn nữa chỉ thích gặp người nghèo, không có bất kỳ giao thiệp nào với những kẻ quyền quý. Thế là, nhà vua bèn cải trang thành thường dân, lệnh cho tùy tùng đợi ở dưới chân núi, còn ông thì một mình lên núi tìm vị ẩn sĩ.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Khi đến nơi, nhà vua thấy vị một ông lão tuổi tác đã cao đang cuốc đất ở vườn rau trước gian nhà nhỏ. Ông lão nhìn thấy người lạ, gật đầu gửi lời hỏi thăm, sau đó tiếp tục cuốc đất. Lao động thể lực đối với ông mà nói đương nhiên rất là khó khăn, mỗi lần nhấc cái cuốc lên đều cảm thấy mệt mỏi vô cùng.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Nhà vua đến chào và hỏi: “Chào ông, tôi đến đây xin được thỉnh giáo ông ba câu hỏi quan trọng nhất: Làm thế nào để biết đúng thì giờ hành động, đừng để cho cơ hội qua rồi sau phải hối tiếc? Ai là những người quan trọng nhất mà ta phải chú ý tới nhiều hơn cả? Và công việc nào quan trọng nhất cần thực hiện trước tiên?”</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Nghe câu hỏi của nhà vua xong, ông lão chỉ vỗ vỗ nhẹ lên vai của nhà vua rồi tiếp tục công việc của mình.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Đợi một lúc thấy ông lão mồ hôi nhễ nhại, nhà vua nói: “Ông chắc đã mệt lắm rồi, đưa cuốc cho tôi, tôi giúp ông một lát”. Ông lão cảm ơn và trao cuốc cho nhà vua, ngồi nghỉ mát dưới một tán cây.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Nhiều giờ trôi qua, hai người vẫn tiếp tục thay phiên nhau cuốc đất. Chừng thấm mệt, nhà vua nói: “Tôi đến xin ông trả lời ba câu hỏi, nếu ông không trả lời được câu nào, xin cho tôi biết để tôi còn trở về nhà”.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Vị ẩn sĩ ngẩng đầu lên, hỏi nhà vua: “Ông không nghe thấy bên kia có người đang chạy đến sao?”.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Nhà vua ngoảnh đầu lại. Họ nhìn thấy một người đàn ông từ trong rừng chạy đến, hai tay ôm bụng với vết thương rỉ máu. Người đàn ông đó còn chưa chạy đến trước mặt nhà vua đã ngã quỵ xuống đất, nằm đó rên rỉ đau đớn.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Nhà vua và ông lão vén áo của người đàn ông đó lên xem thử, nhìn thấy một vết thương bị đâm khá sâu. Nhà vua cẩn thận rửa sạch vết thương cho người đàn ông đó, sau đó lấy áo của mình bó chặt lại. Nhưng chưa đến được một lúc, máu đã thấm ướt hết cả chiếc áo. Nhà vua rửa sạch áo, bó chặt vết thương lần nữa. Cứ thế lặp lại nhiều lần như vậy, mãi đến khi máu không còn chảy ra nữa.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Người đàn ông bị thương này cuối cùng đã  hồi phục ý thức, xin họ nước uống. Nhà vua chạy đến bên bờ suối, mang về một hũ nước sạch. Khi đó, mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống núi, không khí ban đêm bắt đầu trở nên lạnh lẽo. Vị ẩn sĩ giúp nhà vua khiêng người đó vào trong gian nhà nhỏ của mình, đặt ông ta nằm xuống giường. Người đàn ông đó nhắm mắt nghỉ ngơi.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Sau khi trải qua một ngày leo núi, cuốc đất dài đằng đẵng, nhà vua đã mệt mỏi rã rời, tựa vào cửa liền ngủ thiếp đi. Khi ông tỉnh lại, mặt trời đã nhô lên đến đỉnh núi. Ông nhất thời cũng không rõ bản thân mình đang ở đâu và đã đến đây lúc nào. Ông nhìn về phía giường bên kia, nhìn thấy người đàn ông bị thương đó cũng đang hốt hoảng nhìn ông.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Khi người đàn ông đó và nhà vua bốn mắt chạm nhau, ông ta định thần lại nhìn nhà vua, nhỏ nhẹ nói rằng: “Xin bệ hạ hãy tha tội cho tôi”.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">“Nhà ngươi đã phạm tội gì mà muốn ta tha thứ cho ngươi?”. Nhà vua hỏi.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">“Bệ hạ không biết tôi, nhưng tôi lại biết ngài. Tôi là kẻ thù không đội trời chung của ngài, tôi đã từng lập lời thề quyết phải báo thù. Bởi ngày trước trong chiến tranh, bệ hạ đã giết chết một người anh trai của tôi, và còn tịch thu hết gia sản của tôi. Khi tôi biết bệ hạ sẽ một mình lên núi để gặp ông đạo sĩ, tôi đã quyết tâm mai phục trả thù bệ hạ trên đường về. Đợi đến tối mà vẫn chưa thấy ngài trở xuống, tôi đã lên núi tìm, cuối cùng bị bốn tên vệ sĩ nhận mặt được và đánh trọng thương. May mà tôi đã thoát được, một mạch chạy thẳng đến nơi này“.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">“Nếu không được bệ hạ cứu giúp chắc đã không qua khỏi. Vốn dĩ tôi muốn hành thích bệ hạ, thế mà ngài lại cứu tôi một mạng sống! Tôi thật nói không hết nỗi hổ thẹn và cảm kích trong lòng. Sau khi trở về, tôi nguyện dùng cả đời còn lại của mình làm người hầu cận của ngài, tôi cũng sẽ căn dặn con cháu theo hầu ngài giống như vậy. Xin hãy tha thứ lỗi cho tôi!”.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Nghe xong câu chuyện, thấy mình hòa giải được với kẻ thù dễ dàng, nhà vua rất vui mừng. Vua không những tha tội cho người kia mà còn hứa sẽ trả lại gia sản, và gửi ngự y cùng quân hầu tới săn sóc cho đến khi ông ta lành bệnh. Nhà vua chào từ biệt ông lão trở về hoàng cung. Trước khi đi, nhà vua nói với ông lão: “Tôi vẫn còn tâm nguyện chưa thỏa, ông vẫn chưa trả lời ba câu hỏi đó của tôi”.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Vị đạo sĩ đó nhìn nhìn nhà vua: “Ba câu hỏi ấy không phải đã có câu trả lời rồi sao”.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Nhà vua ngạc nhiên không hiểu. Lúc này đạo sĩ nói: “Hôm qua, nếu người không thương hại bần đạo già yếu mà ra tay cuốc đất dùm, thì khi ra về ngài đã bị kẻ kia mai phục hành thích mất rồi, và người sẽ tiếc rằng đã không ở lại cùng ta. Vì vậy thời gian quan trọng nhất là thời gian người đang cuốc đất. Người quan trọng nhất lúc đó là bần đạo đây, còn công việc quan trọng nhất là việc cuốc đất giúp bần đạo“.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">“Khi người bị thương nọ chạy lên, thời gian quan trọng nhất là thời gian ngài chăm sóc cho anh ta, bởi vì nếu vua không băng vết thương cho thì anh ta sẽ chết và ngài không có dịp hòa giải; cũng vì thế mà anh ta là người quan trọng nhất, và công việc ngài làm để cứu chữa cho anh ta là quan trọng nhất”.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Lúc này, nhà vua chợt hiểu ra: “Ồ, thì ra là vậy!”.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Vậy nên hãy nhớ rằng, thời khắc quan trọng nhất mãi mãi chỉ có một, đó chính là hiện tại. Hiện tại là thời gian duy nhất mà chúng ta có thể làm chủ. Người quan trọng nhất chính là người đang ở cùng bạn ngay lúc đó. Và công việc quan trọng nhất là làm cho người sống cạnh mình vui vẻ, hạnh phúc, đem đến những điều tốt đẹp cho họ.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Nhiều người trong chúng ta ngày nay thường gặp khó khăn vì cứ mải lo nghĩ đến những điều xa xôi, những việc không thực tế, trong khi những thứ cần thiết quan trọng hơn trước mắt thì lại bị bỏ qua.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Chỉ cần bạn nhớ rằng, không có thời gian nào quan trọng hơn khoảnh khắc hiện tại, không có công việc nào quan trọng hơn việc bạn đang làm, và không người nào bạn cần chú trọng hơn người đang tiếp xúc trước mặt bạn, thì mọi điều trong cuộc sống sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.</h4>
<h4 class="Normal" style="text-align: justify;">Và quan trọng nhất là, bạn sẽ luôn có được sự bình an.</h4>
<h4><strong>Theo phununews</strong></h4>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/thoi-khac-quan-tro%cc%a3ng-nhat-cu%cc%89a-cuo%cc%a3c-doi-la-luc-nao/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Mạnh khỏe là gì?</title>
		<link>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/manh-khoe-la-gi/</link>
		<comments>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/manh-khoe-la-gi/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 08 Oct 2017 09:37:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[L.Y. Phan Cao Bình]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc sức khỏe]]></category>
		<category><![CDATA[Góp nhặt cát đá]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dongphuongcotruyen.edu.vn/?p=3194</guid>
		<description><![CDATA[Mạnh khoẻ được ngụ ý là gì? Điều này chúng ta phải cố gắng hiểu. Thông thường, nếu chúng ta &#8230;]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<h4 style="text-align: justify;">Mạnh khoẻ được ngụ ý là gì? Điều này chúng ta phải cố gắng hiểu. Thông thường, nếu chúng ta hỏi bác sĩ trị liệu định nghĩa của mạnh khoẻ là gì, người đó sẽ chỉ nói rằng mạnh khoẻ là không có ốm bệnh. Nhưng định nghĩa này là tiêu cực. Điều không may là chúng ta phải định nghĩa mạnh khoẻ dưới dạng ốm yếu. Mạnh khoẻ là điều tích cực, trạng thái tích cực. Ốm yếu là tiêu cực. Mạnh khoẻ là bản tính của chúng ta; ốm yếu là sự xâm nhập chống lại tự nhiên. Cho nên điều rất lạ là chúng ta phải định nghĩa mạnh khoẻ dưới dạng ốm yếu.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Y học phương Tây đã coi con người như một đơn vị tách biệt – tách khỏi tự nhiên. Đó là một trong những lỗi lầm lớn nhất đã phạm phải. Con người là một phần của tự nhiên; mạnh khoẻ của người đó không là gì khác hơn việc thoải mái với tự nhiên.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Y học phương Tây lấy quan điểm máy móc về con người, cho nên bất kì ở đâu mà máy móc có thể thành công, nó thành công. Nhưng con người không phải là máy; con người là một thể thống nhất hữu cơ, và con người cần không chỉ việc chữa trị phần bị ốm. Phần ốm chỉ là triệu chứng rằng toàn bộ tổ chức đang trải qua khó khăn. Phần ốm chỉ biểu lộ ra nó bởi vì nó là chỗ yếu nhất.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Bạn chữa trị phần ốm, bạn thành công… nhưng thế rồi ở đâu đó khác bệnh lại xuất hiện. Bạn đã ngăn cản bệnh không cho nó tự biểu lộ qua phần ốm; bạn đã làm cho phần đó mạnh hơn. Nhưng bạn lại không hiểu rằng con người là một toàn thể; hoặc con người ốm hoặc con người mạnh khoẻ, không có trạng thái ở giữa hai điều này. Người đó nên được coi như một tổ chức toàn thể.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Mạnh khoẻ là cảm giác về tình trạng sảng khoái, toàn thân thể bạn vận hành tại cực đỉnh của nó không có rối loạn nào. Bạn cảm thấy sảng khoái thế nào đó, hoà làm một với sự tồn tại. Điều đó không xảy ra qua giải phẫu.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Ấn Độ đã bỏ toàn bộ khoa học này và đã phát triển một cách tiếp cận hoàn toàn khác, ayurveda, có nghĩa là khoa học về cuộc sống. Điều đó là có ý nghĩa. Tại phương Tây chúng ta gọi nó là y học, và y học đơn giản chỉ ra ốm yếu. Mạnh khoẻ chẳng liên quan gì tới y học cả. Y học có nghĩa là toàn bộ khoa học được dành cho việc chữa lành bạn khỏi ốm bệnh.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Ayurveda có cách tiếp cận khác. Nó là khoa học về cuộc sống; nó giúp đỡ bạn, không chữa ốm bệnh mà ngăn ngừa ốm bệnh không cho xảy ra – giữ bạn mạnh khoẻ đến mức ốm bệnh trở thành không thể có được. Cách thức của phương Đông và phương Tây là khác nhau tại điểm này, việc coi con người là thực thể máy móc hay thực thể tâm linh với tính toàn bộ…</h4>
<h4><strong>Trích OSHO &#8211; Từ thuốc tới thiền</strong></h4>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/manh-khoe-la-gi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chìa khóa cho thảnh thơi</title>
		<link>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/chia-khoa-cho-thanh-thoi/</link>
		<comments>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/chia-khoa-cho-thanh-thoi/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 07 Oct 2017 09:47:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[L.Y. Phan Cao Bình]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Góc sức khỏe]]></category>
		<category><![CDATA[Góp nhặt cát đá]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dongphuongcotruyen.edu.vn/?p=3197</guid>
		<description><![CDATA[Toàn bộ xã hội đều hướng theo phục vụ cho công việc. Đây là một xã hội tham công tiếc &#8230;]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<h4 style="text-align: justify;">Toàn bộ xã hội đều hướng theo phục vụ cho công việc. Đây là một xã hội tham công tiếc việc. Nó không muốn bạn học lấy thảnh thơi, cho nên từ ngay thời trẻ thơ nó đã nhồi vào tâm trí bạn những ý tưởng phản thảnh thơi.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Tôi không bảo bạn thảnh thơi cả ngày. Làm công việc của mình, nhưng tìm ra thời gian nào đó cho bản thân mình, và điều đó có thể được tìm thấy chỉ trong thảnh thơi. Và bạn sẽ ngạc nhiên rằng nếu bạn có thể thảnh thơi trong một hay hai giờ từ mỗi hai mươi tư giờ, nó sẽ cho bạn sự sáng suốt sâu sắc hơn trong bản thân mình. Nó sẽ thay đổi hành vi của bạn ở bên ngoài – bạn sẽ trở thành bình thản hơn, yên tĩnh hơn. Nó sẽ làm thay đổi phẩm chất công việc của bạn – công việc sẽ nghệ sĩ hơn và duyên dáng hơn. Bạn sẽ phạm phải ít sai lầm hơn bạn vẫn phạm trước đây, bởi vì bây giờ bạn ăn ý hơn, định tâm hơn. Thảnh thơi có quyền năng kì diệu.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Đây không phải là lười biếng. Người lười có thể có vẻ, nếu nhìn từ bên ngoài, cứ như người đó không làm việc gì cả, nhưng tâm trí người đó lại đi xa nhất có thể được; còn người thảnh thơi – thân thể người đó được thảnh thơi, tâm trí người đó được thảnh thơi, trái tim người đó được thảnh thơi. Chỉ thảnh thơi trên cả ba tầng này – thân thể, tâm trí, trái tim – trong hai giờ thì người đó gần như vắng mặt. Trong hai giờ này thân thể người đó phục hồi lại, trái tim người đó phục hồi lại, thông minh của người đó phục hồi lại, và bạn sẽ thấy tất cả phục hồi đó trong công việc của người đó.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Người đó sẽ không còn điên rồ gì nữa, người đó sẽ không chạy quẩn đây đó một cách không cần thiết. Người đó sẽ đi trực tiếp tới điểm người đó muốn tới. Và người đó sẽ làm những điều cần phải làm; người đó sẽ không làm những điều tầm thường không cần thiết. Người đó sẽ chỉ nói điều cần phải nói. Lời của người đó sẽ trở thành vắn tắt như điện báo; chuyển động của người đó sẽ trở thành duyên dáng; cuộc sống của người đó sẽ trở thành thơ ca.</h4>
<h4><strong>Trích OSHO – Từ thuốc tới thiền</strong></h4>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/chia-khoa-cho-thanh-thoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Căng thẳng là gì?</title>
		<link>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/cang-thang-la-gi/</link>
		<comments>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/cang-thang-la-gi/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 06 Oct 2017 10:05:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[L.Y. Phan Cao Bình]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Góp nhặt cát đá]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dongphuongcotruyen.edu.vn/?p=3200</guid>
		<description><![CDATA[Căng thẳng có nghĩa là vội vàng, sợ hãi, hoài nghi. Căng thẳng có nghĩa là nỗ lực thường xuyên &#8230;]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<h4 style="text-align: justify;">Căng thẳng có nghĩa là vội vàng, sợ hãi, hoài nghi. Căng thẳng có nghĩa là nỗ lực thường xuyên để bảo vệ, để an ninh, để an toàn. Căng thẳng có nghĩa là chuẩn bị cho ngày mai từ bây giờ, hay cho kiếp sau – sợ ngày mai nên bạn sẽ không có khả năng đối diện với thực tế, cho nên phải được chuẩn bị. Căng thẳng có nghĩa là quá khứ bạn chưa sống qua một cách thực sự mà bằng cách nào đó mới chỉ bị bỏ qua; nó treo đấy, nó treo đâu đấy, nó bao quanh bạn.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Nhớ một điều rất cơ bản về cuộc sống: bất kì kinh nghiệm nào chưa được sống qua thì sẽ treo quanh bạn, sẽ cứ khăng khăng: “Kết thúc tôi đi! Sống tôi đi! Hoàn thành tôi đi.” Có một phẩm chất cố hữu trong mọi kinh nghiệm rằng nó có khuynh hướng và muốn được kết thúc, được hoàn thành. Một khi được hoàn tất, nó bay hơi; chưa được hoàn tất, nó còn dai dẳng; nó hành hạ bạn, nó ám ảnh bạn, nó hấp dẫn chú ý của bạn. Nó nói, “Bạn định làm gì với tôi đây? Tôi vẫn còn chưa hoàn tất – hoàn thành tôi đi!”</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Toàn bộ quá khứ của bạn treo xung quanh bạn bằng những điều chưa được hoàn thành bởi vì chẳng cái gì đã được thực sự sống cả, mọi thứ bằng cách nào đó đã bị bỏ qua, được sống một phần, chỉ làng nhàng, theo cách hờ hững. Đã không có mãnh liệt, không có đam mê. Bạn đã đi như kẻ mộng du, người đi trong khi ngủ. Cho nên quá khứ treo đấy, và tương lai tạo ra nỗi sợ. Và ở giữa quá khứ và tương lai, hiện tại của bạn, thực tế duy nhất, bị nghiền nát.</h4>
<h4><strong>Trích OSHO – Từ thuốc tới thiền</strong></h4>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/cang-thang-la-gi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cuộc tranh biện xin chỗ trọ</title>
		<link>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/cuoc-tranh-bien-xin-cho-tro/</link>
		<comments>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/cuoc-tranh-bien-xin-cho-tro/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 05 Oct 2017 11:11:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[L.Y. Phan Cao Bình]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Góp nhặt cát đá]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dongphuongcotruyen.edu.vn/?p=3204</guid>
		<description><![CDATA[Thuở xưa tại Nhật Bản các vị thiền tăng thường hay đi hành khước khắp nơi đến các chùa trong &#8230;]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<h4 style="text-align: justify;">Thuở xưa tại Nhật Bản các vị thiền tăng thường hay đi hành khước khắp nơi đến các chùa trong nước. Khi đến một ngôi chùa nào muốn ở lại tá túc, thông lệ là phải có một cuộc vấn đáp về Phật pháp giữa vị du tăng và vị sư trụ trì, nếu bị thua, vị du tăng phải ra đi, không được ở lại.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Tại một ngôi chùa ở miền Bắc nước Nhật, có hai anh em nhà sư kia sống với nhau. Người anh lớn thật là thông tuệ, giỏi giang, còn người em thì không được cả tài lẫn tướng, vừa ngu độn, lại vừa bị chột mất một mắt.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Một hôm, có một vị du tăng đến xin tá túc. Theo lễ nghi thường lệ ông ta thách thức vị sư trụ trì phải tranh luận về Phật pháp. Hôm ấy sư huynh lớn đã mệt mỏi vì công việc nhiều quá, nên bảo sư đệ ra thay thế. Ông dặn dò: “Đệ nhớ yêu cầu được tranh luận mà không cần nói gì hết nhé.”</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Thế là, sư đệ cùng vị khách tăng đi đến chánh điện để ngồi tranh luận. Chỉ một ít phút sau, khách tăng đã đứng dậy, bỏ ra ngoài gặp vị sư huynh nói lớn rằng:</h4>
<h4 style="text-align: justify;">&#8211; <em>Bái phục! Bái phục! Sư đệ của thầy thật là xuất sắc! Ông ta đã đánh bại tôi rồi!</em></h4>
<h4 style="text-align: justify;">Sư huynh hỏi:</h4>
<h4 style="text-align: justify;"><em>&#8211; Xin kể lại cho tôi nghe cuộc tranh luận như thế nào đi!</em></h4>
<h4 style="text-align: justify;">&#8220;Rất hay, tuyệt, vị du tăng trả lời, này nhé, trước hết tôi giơ một ngón tay lên ý tượng trưng Đức Phật. Sư đệ của ngài đưa 2 ngón tay lên có nghĩa là Đức Phật và Phật pháp. Tôi lại đưa 3 ngón tay lên có ý nói Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng) số một. Sư đệ thông minh của ngài đưa nắm tay lên dứ vào mặt tôi có ý nói là cả 3 (Tam Bảo) đều qui về một. Một là tất cả, tất cả là một. Tuyệt, tuyệt, sâu xa, sâu xa . Tôi cam lòng bái phục.&#8221;</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Vị du tăng ra đi, rất hể hả như đã học được một điều gì tuyệt diệu.</h4>
<h4 style="text-align: justify;">Liền sau đó, bỗng sư đệ ở ngoài chạy bay vào, hỏi:</h4>
<h4 style="text-align: justify;">&#8211; <em>Thằng cha kia đâu rồi?</em></h4>
<h4 style="text-align: justify;">&#8211;<em> Ủa, ta tưởng đệ đã thắng rồi mà!</em></h4>
<h4 style="text-align: justify;">&#8211; <em>Thắng cái con khỉ! Đệ đang định đập cho hắn một trận đây!</em></h4>
<h4 style="text-align: justify;">Sư huynh hỏi:</h4>
<h4 style="text-align: justify;">&#8211; <em>Thế nào, kể cho huynh nghe câu chuyện đi!</em></h4>
<h4 style="text-align: justify;">&#8211;<em> Huynh biết không, vừa mới thấy đệ hắn đã giơ một ngón tay lên sỉ nhục, ám chỉ rằng đệ chỉ có một mắt. </em></h4>
<h4 style="text-align: justify;"><em>Đệ thấy hắn là khách nên mới lịch sự đưa hai ngón tay lên, chúc mừng cho hắn có đủ hai mắt. </em></h4>
<h4 style="text-align: justify;"><em>Hắn lại chọc tức, đưa ba ngón tay lên, bảo rằng giữa hai người chúng ta chỉ có ba mắt thôi. </em></h4>
<h4 style="text-align: justify;"><em>Thế là đệ nổi xung thiên lên tặng hắn một quả đấm, nhưng hắn chạy mất tiêu!</em></h4>
<h4 style="text-align: justify;">Nhà Sư anh trợn mắt, lắc đầu và ôm bụng lăn ra cười ngất.</h4>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Trích GÓP NHẶT CÁT ĐÁ (THẠCH SA TẬP)</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://dongphuongcotruyen.edu.vn/cuoc-tranh-bien-xin-cho-tro/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
